
Mình (TommyNguyen) là mẫu người trưởng thành trong nước mắt.
Thế hệ của mình là như vậy!!
Sau những năm lăn lộn từ môi trường Agency khắc nghiệt, các tập đoàn lớn (Client), ngoài lý lịch lấp lánh đó ra, thì những ngày “đầu tắt mặt tối” & “mệt mỏi”, kiệt sức, burnout nhiều hơn ngày vui, ngày thảnh thơi.

Sự thật là mình tôn thờ “nỗi đau” đó như một thước đo & bệ đỡ của mình quá lâu, quá dài & đôi khi quá đáng. Kiểu như:
“phải tốt nhất, phải giỏi nhất, phải là nhất”
Trong thế giới công việc đầy biến động, chúng ta thường mặc định rằng sự lớn mạnh của bản sắc cá nhân phải đánh đổi bằng những trải nghiệm đau đớn.
Nhưng sau tất cả, mình nhận ra “nỗ lực mù quáng” đôi khi chỉ là cái bẫy cảm xúc.
Kỹ năng tối thượng của một người làm chủ cuộc đời mình không phải là khả năng chịu đựng nỗi đau.
Chúng ta hay bị đóng khung trong suy nghĩ: “Phải trầy da tróc vảy, phải khóc thầm, phải cố lên, phải làm đc mới là “đang lớn lên“.”
Sau khi mình trải qua nhiều lĩnh vực(agency, client & startup/sme…); thực tế ko đến mức như vậy đâu.
🌸 hãy nhớ: LỰA CHỌN quan trọng hơn NỖ LỰC.
Nếu được chọn, hãy chọn trưởng thành trong niềm vui và hạnh phúc các bạn ạ, đừng như mình, phải trưởng thành trong nước mắt quá lâu & quá dài.
Đừng để sự phát triển của bạn bị trói buộc bởi những lý do “tại, bị, thì, là…”.
Rồi phải như vầy, phải như vậy mới đc. Kiểu như:
✅ Không phải vì ai đó yêu cầu.
✅ Không phải để tìm kiếm sự ghi nhận từ bên ngoài.
✅ Không phải vì áp lực của bất kỳ ai.
Chúng ta trưởng thành vì chính mình, cho mình, & vì bản thân mình bằng sự tự tại, trung dung và trí tuệ.
Thành công bền vững ko mang vị mặn của nước mắt, nó mang vị ngọt của sự thấu hiểu và Smart Work nhé!!!


Gửi phản hồi